Gia đình – nơi bình yên nhất!


Muốn dừng lại trước ngưỡng cửa cuộc đời,
Muốn ăn bám đến khi không còn nữa.
Đời xô bồ và bao nhiêu trắc trở,
Chỉ gia đình mới thực sự yêu thương.

Cha mẹ ơi, con chẳng muốn lớn khôn,
Con sợ lắm, sợ bị đời lừa lọc,
Con chỉ muốn được sống trong bao bọc,
Của nghĩa cha và tình mẹ suốt đời.
* * *
Con sợ lắm khi thấy thời gian trôi,
Con phải lớn, chẳng vô tư như trước.
Đường con đi không còn ai chỉ bước,
Một mình con trước bão tố, dặm trường.

Con sợ lắm khi chứng kiến dòng đời
Cứ xô đẩy, dẫm lên nhau bước vội.
Chẳng yên bình như lời mẹ ru sớm tối,
Chẳng bao dung như lời cha dạy, cha ơi!

Con sợ lắm tình người cứ phai phôi,
Bỏ lại nhau tìm đến phương trời mới.
Con sợ lắm những tính toan, lừa dối,
Máu mủ ruột già cũng chém giết như chơi.

Con sợ lắm, sợ giọt nước mắt rơi,
Của những người con không còn chung bước.
Tình yêu đến con không sao ngăn được,
Nhưng con chỉ yêu và đơn giản vậy thôi.

Con tuyệt đối không làm gì nên tội,
Nhưng tận thâm tâm con vẫn thấy chơi vơi.

Con sợ lắm, con sợ lắm mẹ ơi.
Sợ cuộc sống cuốn con xa khỏi mẹ.
Không còn được nghe tiếng ru thủa bé,
Được mẹ ôm hóng gió mát đầu hè.

Con sợ lắm, con sợ lắm cha ơi.
Sợ dòng đời sẽ đánh con thậm tệ,
Rồi mặc con với nỗi đau vô kể,
Không như cha vẫn ôm ấp, vỗ về.

Con sợ lắm khi thấy thời gian trôi
Làm tóc mẹ lại điểm thêm sợi bạc,
Làm da cha nhuốm thêm màu năm tháng,
Làm đời con thêm xơ xác, tơi bời.

Mẹ cha ơi, con muốn mãi bên Người,
Muốn được sống như những ngày thơ bé.
Được mẹ ru mỗi đêm thu gió nhẹ,
Được cha cưng khi vấp ngã khóc nhè.

Con sợ lắm sự lạnh lùng, vô cảm.
Con sợ lắm những trắng trợn, nhẫn tâm.
Con sợ lắm những bất nhân, cay độc,
Những dối gian, những thù hận bất cần.

Con sợ lắm, sợ lắm, cha mẹ ơi,
Sợ con sẽ thành một thằng hư hỏng.
Khi cuộc sống kéo con ra vô tận,
Chẳng còn thời gian cho cha mẹ, người thân.

Sợ con quên những năm tháng tảo tần,
Nước mắt mẹ từng ngày con khôn lớn.
Sợ con quên những đêm khuya trằn trọc,
Mồ hôi cha và những bài học làm người….

Con sợ lắm, sợ lắm, cha mẹ ơi,
Sợ một ngày con không còn cha mẹ,
Một mình con trên đường dài quạnh quẽ,
Sẽ ra sao trước ngã rẽ cuộc đời?

Con sợ lắm, sợ lắm, sợ lắm,
Cha mẹ ơi, con sợ lắm cuộc đời.
Hãy ôm con như những ngày thơ bé.
Giữ chặt con trong hơi ấm của Người.

Ngàn lần cầu xin ông trời
Đừng mang cha mẹ của tôi theo Người
Cho tôi dù một lần thôi
Được về nghe tiếng ru nôi êm đềm…

NGHIEM TRONG (Ám Ảnh – 2011)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.