GIÁ TRỊ CỦA ƯỚC MƠ


P1210035
– Thầy ơi, mình chơi trò xây nhà đi! – hai cậu học sinh rủ thầy.
Uhm, hay đấy, hồi bé thầy cũng thích chơi trò này lắm, bây giờ thầy trò mình mỗi người sẽ xây một ngôi nhà mà mình mơ ước sẽ có trong tương lai nhé!
Vâng ạ.
Một lúc sau:
– Sao nhà của 2 bạn bé thế này?
– Hì, tại là nhà người Mông nên bé thôi ạ.
– Nhà bé thế này thì có bao nhiêu người ở, thầy đến chơi không có chỗ ngồi à?
– Có 4 người ở ạ. Thầy đến chơi thì đi lên đồi hoặc xuống suối với bọn em.
– Thế Lù và Páo không thích có một ngôi nhà thật to, to và đẹp nhất bản à?
– Có ạ. (gãi đầu).
– Thế thì “xây” tiếp lên nhé, nhưng đừng phá bỏ cái nhà cũ này, chỉ xây lên thôi…
Một lát sau:
– Thầy ơi nhà em có 3 tầng, to nhất bản.
– Thầy ơi nhà em chỉ có 2 tầng nhưng có bể bơi và đẹp nhất bản.
– Uhm, to đẹp rồi, nhưng mà hình như là vẫn thiếu cái gì đấy, các bạn có sang nhà nhau chơi không?
– Có ạ, thiếu con đường…
Thế là mấy thầy trò lại hì hục xây đường, “cái này là núi Ô Quy Hồ”, “Cái này là hầm chui qua núi Fansipan”…còn nhà 2 bạn nằm ngay trên trục đường quốc lộ 
– Nhưng mà sống ở bản thế này cũng buồn nhỉ, nhà to mà chẳng có ai để chơi. Thế các bạn có thích có một ngôi nhà to ở thành phố không?
– Có ạ (cười).
– Thế mình phá 2 cái nhà này đi, đi tìm chỗ nào giống thành phố rồi xây cái khác nhé…
– (Gãi đầu) Nhưng mà không muốn phá ạ.
– Sao lại không muốn phá, mình chuyển ra thành phố sống thích hơn mà.
– Tại vì lại phải mất công xây cái khác ạ 
– Khôn thế, thế thì mình làm sao nhỉ, không muốn phá nhà ở bản nhưng lại muốn có nhà ở thành phố…Bạn nào có cách gì không?
– (Suy nghĩ) A! Xây thành phố mới trong bản ạ, thành phố Sín Chải.
– Wow, tuyệt vời, các bạn thông minh quá. Thế bắt đầu thôi, thành phố thì có những gì nhỉ?
Và thế là dưới sự gợi ý của thầy, trường học, bệnh viện, công viên lần lượt được mọc lên và đều mang tên Sín Chải. Các bạn thậm chí còn xây trường Đại học Sín Chải to hơn cả núi Ô Quy Hồ 
– Còn một địa điểm cũng rất quan trọng nữa, để chúng ta chôn cất và tưởng nhớ đến người đã mất, hình như thành phố Sín Chải mình chưa có.Đố các bạn biết là gì?
– Ngh..ĩ.aaa (bạn Lù đã được nghe nhưng mà không nhớ lắm)
– Đúng rồi, nghĩa trang. Người Kinh mà chết sẽ được chôn ở nghĩa trang vừa để con cháu sau này dễ tìm đến thắp hương tưởng nhớ vừa có nhiều người bạn ở thế giới bên kia sau khi chết (vì có nhiều người được chôn gần nhau mà). Còn người Mông mình toàn chôn trên núi thôi đúng không, sau này con cháu chẳng nhớ mộ của ông bà ở đâu nữa.
– Đúng ạ, ông nội em chôn tít ở trên Ô Quy Hồ em cũng chẳng biết ở đâu – Lù nhanh nhảu đáp.
– Thế thì bắt tay xây nghĩa trang Sín Chải thôi, cố gắng “Quy hoạch” đẹp vào nhé.
– Quy hoạch là gì ạ?
– Là trước khi mình xây dựng một cái gì đó, mình sẽ suy nghĩ, tính toán và vẽ nó ra để khi bắt tay vào làm sẽ không bị lúng túng.
– Vâng ạ.

P1210033
——
Ba thầy trò ngồi chiêm ngưỡng thành quả của mình – Thành phố Sín Chải.
Thầy có một câu chuyện muốn kể cho các bạn. Đó là câu chuyện về một cậu bé, bé như các bạn bây giờ này, cậu bé ấy may mắn được sinh ra trong một gia đình có điều kiện nên ngay từ nhỏ đã được bố mẹ cho đi tham quan du lịch rất nhiều nơi, đến nơi nào cậu ấy cũng cảm thấy thích thú và mới lạ.  Và cũng chính vì thế, cậu bé đã hình thành một mơ ước được đi khắp nơi xung quanh Việt Nam và xung quanh thế giới. Cậu ấy luôn mơ được đến các vùng đất mới, đến những khuôn mặt mới của những người mà cậu ấy sẽ làm quen. Và rồi khi cậu bé ấy lớn lên, ra khỏi vòng tay của bố mẹ, cậu ấy bắt đầu thực hiện những chuyến đi riêng của mình. Cậu ấy đã đi từ Bắc vào Nam từ đồng bằng lên vùng núi, có khi là đi cùng bạn bè và cũng có khi là đi một mình nhưng chưa có nơi nào cậu ấy ở lại lâu quá 1 tuần, vì ước mơ của cậu ấy chỉ là đi và làm quen thôi chứ không phải là ở lại và thích nghi. Cho đến một ngày cậu ấy lên Sapa và gặp được các bạn, ngoại lệ đã xảy ra… Cậu bé ấy bây giờ đang ngồi cạnh các bạn đấy.

– Là thầy ạ.
– Uhm, đó là ước mơ từ bé của thầy, đến bây giờ nó đã trở thành sở thích của thầy . Còn các bạn, ước mơ của các bạn là gì?
– Em muốn có nhiều tiền ạ!
– Em muốn có nhà thật to ạ.
– Thế giả sử sau này các bạn có nhiều tiền rồi các bạn sẽ làm gì?
– Giúp đỡ bố mẹ ạ, xây dựng quê hương ạ. (Cu cậu được học văn trên lớp rồi có khác – thầy cười).
– Nghĩa là các bạn sẽ xây dựng thành phố Sín Chải như thế này và to hơn thế này chứ?
– Vâng ạ!
– Chắc chắn không? Thầy trò mình ngoắc tay nhé!
– Vâng ạ, chắc chắn ạ.
—–
Có ai đó đã nói rằng: “Phải chờ đợi đã là điều đáng buồn, thế nhưng, không có gì để chờ đợi mới là điều đáng sợ nhất.”

[NGHIEM TRONG]

Tham khảo:

http://mxat.vn/index.php/tu-i-teen/chuy-n-ben-l/1857-cau-chuy-n-v-u-c-mo

http://mxat.vn/index.php/tu-i-teen/chuy-n-ben-l-3/2401-cau-chuy-n-v-ba-cai-cay

One thought on “GIÁ TRỊ CỦA ƯỚC MƠ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.