VÀNG A CHIM!


chim
Dù đã rất cố gắng chăm sóc chú chim sâu non được học trò bắt được tặng, nhưng cuối cùng mấy thầy trò vẫn phải ngậm ngùi buồn bã tiễn chú ra đi vì cơn lạnh cắt da cắt thịt và vì chú không chịu ăn uống gì suốt hai ngày…
Mấy cu cậu đang định mang xác chú chim non vứt đi “cho bọn chó nó ăn” thì bị ngăn lại:
T: Sao các bạn lại vứt con chim đi?
HS: Vì nó chết rồi ạ!
T: Theo các bạn thì vì sao con chim lại chết?
HS: Vì nó không chịu ăn uống ạ.
– Vì nó lạnh ạ.
T: Vậy vì sao nó lại bị lạnh và không chịu ăn uống?
HS: Vì nó bị nhốt trong lồng ạ.
– Vì nó bị bắn ạ.
T: Đúng, nó vừa bị thương lại vừa bị nhốt trong lồng. Nhưng trong lồng thầy trò mình để rất nhiều thức ăn: gạo, sâu và cả cám chim nữa, nước uống cũng đầy đủ, tại sao nó lại không ăn uống gì, nó chỉ bị thương nhẹ ở chân thôi mà!
HS: (Suy nghĩ) Vì nó sợ ạ.
– Vì nó nhớ nhà ạ!
TG: Đúng rồi, vì nó sợ và vì nó cô đơn nên nó chẳng còn thiết gì nữa các bạn ạ. Ít ra nếu nó chỉ sợ hãi không mà không cảm thấy cô đơn thì nó vẫn còn cố gắng ăn để tồn tại, hoặc nếu nó chỉ cảm thấy cô đơn mà không hề sợ hãi thì nó cũng sẽ ăn để mong chờ cơ hội về với đồng loại. Nhưng con chim của chúng ta lại vừa sợ hãi vừa cô đơn thế nên nó đã không thèm ăn uống gì cả, vì nó nghĩ rằng sẽ không còn cơ hôi nào cho nó nữa.
HS: Im lặng…
TG: Vậy nếu các bạn giống như con chim này, thầy ví dụ nhé, các bạn đang đi chơi ở Sapa thì bị một người đánh ngất đi rồi bắt cóc đi Trung Quốc, các bạn sẽ cảm thấy thế nào.
HS: Khóc ạ.
– Sợ ạ.
– Tìm các trốn về ạ.
TG: Phải đấy, lúc đó nếu là thầy thầy cũng sợ và còn khóc to nữa, nhưng làm sao để trốn về được vì mình đang bị nhốt cơ mà, vơi lại có biết đường và có quen ai đâu?
HS: Im lặng…
TG: Con chim này cũng vậy đấy các bạn ạ, nó đã bị chúng ta “đánh ngất” và “bắt cóc” về rồi nhốt vào lồng như thế đấy!

TG: Vậy theo các bạn, con chim này chết là do lỗi của ai?
HS: Tại bạn Phù bắt nó về ạ!
– Tại bọn em đi bắn chim ạ.
TG: Không phải, với các bạn bắt chim là chuyện bình thường nên các bạn đều không có lỗi, lỗi là tại thầy đã nhốt nó vào lồng và không khuyên can các bạn từ trước, mà chính thầy cũng tham gia cùng các bạn đi bắn chim còn gì.
HS: Không phải ạ, tại bọn em bắn nó trước ạ.
TG: Thôi được rồi, là lỗi chung của chúng ta, vậy bây giờ các bạn định làm thế nào với xác của chú chim này hay là ném nó đi cho chó ăn?
HS: (gãi đầu) Không ạ…
TG: Thầy lại đố các bạn nhé, theo các bạn cái gì đi theo ta suốt cuộc đời và ai cũng gọi ta như vậy?
HS: (suy nghĩ)…cái TÊN ạ.
TG: Rât giỏi, cái tên chính là điều đầu tiên mà mọi người nhớ đến mình, nó thể hiện sự tôn trọng, sự yêu mến, sự chân thành của người khác đến mình cũng như ngược lại. Chính vì thế các bạn hãy cố gắng nhớ tên của mọi người mà mình tiếp xúc nhé, dù cho có gặp nhau nhanh hay lâu thì khi bạn nhớ và gọi được tên của người đó nghĩa là các bạn đã làm cho người đó cảm thấy rất vui rồi đấy!
HS: Vâng ạ.
TG: Vậy chúng ta sẽ chuộc lỗi với chú chim này thế nào nhỉ?
HS: Đặt tên cho nó ạ!
– Mang đi chôn ạ.
– Hái hoa và thắp hương ạ 

Và trong một buổi sáng mưa phùn, mấy thầy trò lại cùng nhau bắt tay vào công việc chuộc lỗi…
Vĩnh biệt Vàng A Chim!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.