Bản khoang – nỗi đau tột cùng


IMG_20130914_103327

Chúng tôi nghe câu chuyện về vợ chồng thầy Sơn mà không thể ngăn nước mắt mình ngừng chảy…

Chúng tôi có một chuyến đi lên Sapa để chức trung thu cho các bé trong bản Sín Chải – xã San Sả Hồ – Sapa vào những ngày Sapa đang nắng đẹp giữa thu. Cách đó không xa (khoảng 17km), xã Bản Khoang vừa trải qua một trận lũ quét kinh hoàng vào đúng đêm trước khai giảng (4/9). Thật may mắn vì trước chuyến đi chúng tôi nhận được thông báo sẽ được đại diện cho trường mầm non quốc tế Green World đến trao những phần quà tới tận tay các thầy cô giáo gặp nạn trong cơn thiên tai vừa rồi.

Đón chúng tôi ở Sapa là thầy Vinh – một người anh em của tôi trong bản, một nhà giáo chân chất và nhiệt tình đến mức tôi không hiểu anh lấy đâu ra nhiều động lực đến thế. Thầy Vinh đã có gần 20 năm trong nghề giáo – một thầy giáo bản thực thụ, thầy đã dạy từ người tày đến người Dzao, Dzáy và hiện tại là các em H’mong, đáng nể là tiếng dân tộc nào kể trên thầy cũng thành thạo. Thật ra tôi đã ngưỡng mộ thầy từ khi còn sống ở bản khi nhìn con đường thầy đến trường hàng ngày với hơn 8km đi từ thị trấn, 2km đường đá lởm chởm và kinh khủng nhất là 2km leo núi cuối cùng để đến được ngôi trường bé hơn cái nhà cấp 4 ở độ cao khoảng 2.000 m so với mực nước biển. Mà không ngưỡng mộ sao được vì mỗi khi hỏi về công việc khuôn mặt thầy lại toát ra một vẻ tự hào lạ lùng: “Anh quen rồi, vì học sinh mà em. Bây giờ không cho leo núi khéo lại không chịu được đấy!”. Đáng trân trọng hơn là sự chân thành và nhiệt tình tuyệt đối của thầy với mọi người xung quanh chẳng thế mà từ những người dân sống dưới chân núi đến những nóc nhà thưa thớt giữa lưng chừng, dù nói tiếng Kinh không giỏi nhưng hỏi thầy Vinh, ai cũng gật đầu biết và cũng chẳng thế mà dù không dạy ở nơi lũ quét xảy  ra mà  thầy liên tục có mặt tại bệnh viện Sapa cũng như tại trường tiểu học Bản Khoang để “giúp được chút nào hay chút đó, nhìn đồng nghiệp mình như vậy không chịu nổi em ạ!” như lời thầy nói.

Chúng tôi thuê 1 chiếc xe máy để di chuyển, do có 3 người nên bạn gái trong đoàn đi cùng xe thầy Vinh. Địa điểm đầu tiên chúng tôi đặt chân đến là bệnh viện Sapa, nơi các thầy cô giáo của trường tiểu học Bản Khoang nằm điều trị. Qua câu chuyện của thầy Vinh chúng tôi bắt đầu mường tượng được sự khủng khiếp thực sự của cơn lũ quét dù đã biết tin qua rất nhiều bài báo trước đó. Thầy báo con số người chết trong cơn lũ vừa rồi là 10 người, trong đó đa số là anh em dân tộc, các thầy cô trong khu tập thể của trường tiều học Bản Khoang sống trong khu tập thể của trường, có người đã bị cuốn đi nhưng đều may mắn bám được được vào vật cứng và trụ lại nên chỉ bị thương, nhưng nhà cửa và tài sản thì mất hết rồi. Có lẽ do cơn lũ ập đến vào khoảng 21h00 nên các thầy cô vẫn còn thức và một phần nào đó chủ động xử lỷ được khi bất ngờ bị ập tới, còn anh em dân tộc ở Sapa thì thường ngủ sớm sau bữa cơm tối (khoảng 19h00) nên không kịp trở tay. Thầy Vinh bảo hiện tại trong viện còn 2 cặp vợ chồng các thầy cô đang phải tiếp tục điều trị, còn lại 5 thầy cô giáo khác đã ổn định và quay về tiếp tục dạy học.

Vào đến bệnh viện, chỉ còn vợ chồng thầy Chung cô Ngàn nằm lại. Tinh thần cô thầy đã tốt lên rất nhiều kể từ ngày tại họa ập xuống bất ngờ. Nhìn những vết thương trên người thầy cô mà chúng tôi thấy thật xót xa. Thầy Chung kể lúc đó vào khoảng 9h tối và mọi người vẫn còn thức và làm việc thì bỗng dưng thấy một tiếng động rất to ở bên ngoài và mặt đất rung chuyển, mọi người tưởng động đất vội đẩy cửa chạy ra ngoài nhưng chỉ trong có tíc tắc, đá đã lăn đầy và chặn đứng cửa, tiếng mái ngói rơi xuống mà êm du, vì nước đã dâng lên rất cao, rồi sau đó cả dãy nhà tập thể bắt đầu bị quét đi. Bị cuốn đi khoảng 10m, thầy bám được vào một cái gì đó mà thầy nghĩ là 1 cành cây to và trụ lại, cũng may lúc đó đá đã ngừng lăn… Cô Ngàn vợ thầy cũng may mắn được 1 thân cây to chắn lại và thoát chết, cô vừa xoa cái bụng đã khá to và nói trong nghẹn ngào: “Thật may mắn vì con chúng em không sao.” Và những giọt nước mắt bắt đầu lăn trên má cô. Bạn gái trong đoàn như không kìm được lòng mình nữa, ôm cô khóc nức nở, chúng tôi cũng vậy, không kìm được sự xúc động. Tôi thầm nghĩ nếu mình ở trong hoàn cảnh đó thì mình sẽ ra sao nhỉ, thật không thể tưởng tượng nổi…Chúng tôi ở lại một lát lâu cùng thầy cô và gửi đến thầy cô những lời động viên, chúc bình phục và trao tay vợ chồng thầy cô những món quà của trường mầm non quốc tế Green World rồi tạm biệt vợ chồng thầy cô trong xúc động.

IMG_1371

Vợ chồng thầy Chung – cô Ngàn và em bé trong bụng, tại bv Sapa

————————————-

Thầy Vinh nói: “Mấy hôm mới vào nhập viện, các thầy cô như người mất hồn, hễ chút là lại khóc nhìn thương lắm…”. Qua thầy Chung – cô Ngàn, chúng tôi biết được cũng có một cặp vợ chồng thầy cô nữa gặp nạn và bị thương nặng nên đã chuyển xuống bệnh viện Lào Cai vài hôm trước, đó là vợ chồng thầy Sơn.

Ra khỏi bệnh viện, chúng tôi tiếp tục hành trình đến Bản Khoang để tận mắt chứng kiến những gì còn sót lại sau cơn thiên tai kinh hoàng đó và để trao các phần quà còn lại đến các thầy cô đã xuất viện. Trong suốt quãng đường, ám ảnh chúng tôi là câu chuyện về vợ chồng thầy Sơn do thầy Vinh kể lại, đôi vợ chồng hiếm muộn đã mất đi mãi mãi đứa con trai thân yêu nhất mà sau bao nhiêu năm tháng cố gắng vợ chồng mới có được và sau bao nhiêu thương yêu đã dành cho bé kể từ khi chào đời. Thầy Vinh kể, thầy Sơn đã ngoài 30, thầy lập gia đình muộn và không được may mắn như những cặp vợ chồng khác về đường con cái. Vợ thầy cũng là cô giáo dạy cùng trường đã cùng thầy mong mỏi và cố gắng bao nhiêu năm mới sinh được một cậu con trai kháu khỉnh. Mọi người đều hy vọng sự ra đời của cậu bé sẽ giúp thầy cô có thêm động lực để phấn đấu trong cuộc sống và công việc. Thầy Vinh thêm: “Hơn chục năm công tác trong ngành, đã ngần đấy tuổi mà vợ chồng thầy cô vẫn phải sống trong khu tập thể lụp xụp, chưa dựng được cho mình một ngôi nhà riêng…, nghề giáo viên bản là thế đấy em ạ, nhưng mà đâu thể bỏ được.”  Thế rồi, sau bao yêu thương và hy vọng của cha mẹ và mọi người từ khi chào đời, vào cái đêm định mệnh nghiệt ngã ấy, cơn lũ quét đã cuốn đi tất cả…Khi tai họa ập xuống, cũng như các thầy cô khác, vợ thầy ôm lấy bé đang chìm sâu trong giấc ngủ chạy ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra nhưng bị kẹt do các tảng đá to lăn từ trên núi xuống đã chặn cứng cửa; cũng chỉ vài tíc tắc sau, con nước ập đến và cuống phăng đi mọi thứ, cả các thầy cô. Trong lúc hoảng loạn, thầy Sơn bám được vào một cột trụ và chưa kịp hoàn hồn thì nhìn thấy vợ mình đang ôm chặt đứa con trong tay trôi qua trước mặt…Dường như lúc đó chỉ còn là phản xạ không điều kiện, thầy nhoài người nắm được áo cô, giữ cô lại và kéo vào phía mình. Vào thời điểm đó, cô đã kiệt sức hoàn toàn, hai cánh tay vòng trước ngực ôm con dường như đã mất hết cảm giác. Để rồi đúng cái lúc cô về được bên chồng thì cũng là lúc cậu con trai từ từ tuột ra khỏi vòng tay mẹ để hòa mình cùng dòng nước lũ tàn nhẫn…Cả hai thầy cô bất lực nhìn con trai bị cuốn đi mà không thể làm gì!

Chúng tôi nghe câu chuyện về vợ chồng thầy Sơn mà không thể ngăn nước mắt mình ngừng chảy.

————————————-

Sau khoảng 17km đường đèo với cảnh vật hùng vĩ tuyệt đẹp, chúng tôi đến trường tiểu học Bản Khoang và chứng kiến toàn bộ sự hoang tàn của cảnh vật nơi đây sau cơn lũ quét và sau nhiều ngày nỗ lực liên tiếp của các đoàn thể ban ngành, tổ chức từ thiện để dọn dẹp và đưa sinh hoạt của người dân trở lại bình thường. Những tảng đá cao quá mái của dãy nhà cấp 4 nằm sừng sững giữa đường đã được phá mìn, những cây cổ thụ đổ đã được cưa nhỏ để di chuyển ra vị trí khác. Con đường liên xã đã được lưu thông trở lại. Nhìn dòng suối nhỏ, rộng chưa đến 50cm và nằm rất thấp dưới mặt đường mà chúng tôi vẫn không thể tưởng tượng ra nó đã làm thế nào để gây ra được một cơn lũ quét kinh hoàng đến vậy? Cảnh tượng bây giờ là một đống đổ nát ngổn ngang nằm dọc 2 bên đường, thầy Vinh chỉ cho chúng tôi khu vực dãy nhà tập thể của các thầy cô mà bây giờ chỉ còn thầy một đống gạch vụn cùng đâu đó là 1 vài cái rổ, cái ghế gãy vụn. Nhìn quang cảnh ở nơi đây và nghĩ lại câu chuyện của vợ chồng thầy Sơn, tôi bỗng rùng mình, không hiểu một khi nỗi đau đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của con người thì chúng ta sẽ ra sao…

IMG_1430

Con suối nhỏ rộng chưa đến 50cm nước đã gây ra trận lũ quét kinh hoàng…

IMG_1428

Theo  mọi người, có một bọng nước to đọng lại trên ngọn núi cao kia sau mấy ngày mưa to liên tiếp nó đã vỡ và gây ra cơn lũ quét kinh hoàng này.

IMG_20130914_104415

Nơi đây đã từng là dãy nhà tập thể của các thầy cô trường TH Bản Khoang trước khi trận lũ quét tràn qua.

IMG_1390

Tại con đập cách đó không xa, 5 năm trước cũng có 2 cô giáo bị nước lũ cuốn trôi trên đường đi dạy học…Thầy Vinh kể rằng, khi mọi người vớt được các cô và đưa về nhà, đứa con mới biết nói 3 tuổi của một cô không biết chuyện gì xảy ra, thấy mẹ nằm trên giường được phủ 1 tờ báo trên mặt nên cô bé hồn nhiên chạy đến bỏ tờ báo ra và “Ú òa”… giây phút đó tất cả mọi người đều bật lên khóc nấc…

Chúng tôi vào trường, chia buồn cùng các thầy cô và thông qua thầy hiệu trưởng để trao những món quà nhỏ của trường mầm non quốc tể Green World đến các thầy cô gặp nạn. Xung quanh trường học và khu vực bị lũ quét tràn qua, trên những tảng đá to và bên đống đổ nát, thi thoảng lại có một vài bạn trẻ đang đứng tạo dáng chụp ảnh, rất hợp thời. Phải nói thêm là vì chúng tôi đến trường vào ngày cuối tuần nên cũng có rất nhiều đoàn từ thiện đến để chia sẻ cùng nhà trường và nhân dân địa phương…Nhưng thiết nghĩ, có rất nhiều cách để check-in mà sao các bạn trẻ ấy lại có thể chọn cách phồng môi trợn mắt giữa nỗi đau của bao nhiêu người như vậy?

Chia tay bản Khoang, quay lại con đường đèo cao và đẹp nhất Việt Nam, trong đâu tôi bị ám ảnh bởi câu chuyện của thầy Sơn, bị ám ảnh bởi sự mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa hạnh phúc và nỗi đau, giữa hùng vĩ và hoang tàn…

IMG_1409

Thầy hiệu trưởng và đại diện các thầy cô nhận phần quà nhỏ từ trường Mầm non Quốc tế GreenWorld

IMG_1405

——————————————-

Chúng tôi đều tiếc không thể gặp được vợ chồng thầy Sơn trong chuyến đi này nhưng chắc chắn chúng tôi sẽ quay lại, sẽ gặp bằng được vợ chồng thầy cô, để cùng được chia sẻ với vợ chồng thầy cô phần nào và để được chúc thầy cô một cuộc sống mới bình an và hạnh phúc hơn…Mong ông trời có mắt để những người tốt như thầy cô sẽ bớt phần đau khổ và sớm tìm lại được niềm vui trong cuộc sống, mong cậu con trai bé bỏng của thầy cô bên kia thế giới sẽ phù hộ cho bố mẹ sẽ lại có những đứa em đáng yêu…Và trên hết, tôi mong những trái tim nhân ái chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ, dù chỉ là một chút ít thôi, để phần nào giúp đỡ thầy cô vượt qua cơn bĩ cực này.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn rớt nước mắt mỗi khi nhắc tới câu chuyện của 2 vợ chồng thầy Sơn…

IMG_20130914_105654

Bản Khoang tuyệt đẹp vẫn sẽ đợi chờ những trái tim nhân ái…

-NGHIEM TRONG 11/2013-

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.