Séo Mý Tỷ – Tiếng kêu cứu từ lòng hồ trên núi


Tiếng kêu cứu từ lòng hồ trên núi!

Tiếng kêu cứu từ lòng hồ trên núi!

     Chúng tôi đã có một XUÂN YÊU THƯƠNG tuyệt vời và ý nghĩa ở Sín Chải, quả là những ngày thấu mệt nhưng vui vô cùng, nhìn những ánh mắt sáng ngời và tiếng cười khanh khách của lũ trẻ mà chúng tôi thấy ấm lòng mình biết bao.

     Buổi tối cuối cùng ở bản, lửa trại bùng lên, những tiếng cười tiếng hát của bọn trẻ lại vang khắp một vùng trời. Bên chén rượu bản ấm nồng, thầy Vinh cùng anh em chúng tôi chia sẻ với nhau những câu chuyện đời. Đang say sưa với câu chuyện vùng cao, thầy bỗng òa khóc như một đứa trẻ khi kể về Séo Mý Tỷ – gia đình thứ 2 của mình…Bằng tất cả tình cảm và sự chân thành, thầy khẩn thiết cầu xin những anh chị thiện nguyện viên ở đó cũng như tất cả những tấm lòng nhân ái hãy một lần đến Séo và chứng kiến cuộc sống túng quẫn của người dân để dù ít dù nhiều cùng chung tay giúp sức đồng bào mình.

WP_20140121_001

Chuyến đi ý nghĩa đến Séo Mý Tỷ

2 ngày sau, IntoSapa có dịp lên đường tới Séo cùng với đoàn từ thiện của công ty du lịch Cát Nhỏ Sapa tổ chức và 1 đại gia đình mạnh thường quân – một chuyến đi tình cờ và vô cùng ý nghĩa. Chắc ông trời cùng hiểu cho cái tâm của những người thiện nguyện nên giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Sapa, giữa cái thời tiết 25/30 ngày của tháng là sương mù, băng và tuyết thì lại chừa ra đúng 5 ngày nắng ấm, là những ngày chúng tôi đi làm từ thiện.

Tôi nhớ có lần đi ké đón đoàn từ thiện từ Hà Nội, đứng ở bên Hầu Thào – Sử Pán nhìn sang bên kia núi thì thấy con đường bê tông ngoằn nghoèo từ Tả Van đi lên như lượn sóng giữa lưng chừng núi, hỏi ra thì biết đó là đường vào Séo Mý Tỷ, tôi đã rất mong được một lần đi trên con đường đó và lần này mong ước đó đã thành hiện thực.

WP_20140121_066

Con đường lượn sóng

          Chị Hến – “trường đoàn” của đại gia đình mạnh thường quân trong chuyến đi lần này, kiêm chức trưởng đoàn của cả đoàn từ thiện – là một người phụ nữ thành đạt, khéo léo, vô cùng vui tính và cực kỳ “chịu chơi”. Để “bằng bạn bằng bè” chị quyết tâm không chịu ngồi trên ô tô mà phải đi xe máy, không những xế đặc biệt mà ôm cũng đặc biệt nốt – anh chồng người Đài Loan có cân nặng khoảng gấp rưỡi chị. Vẻ tự tin toát ra từ khuôn mặt, chị cầm lái như một tay đua môtô đường đèo chuyên nghiệp, dù con đường là dốc lên mà xe lại nặng về phĩa sau nhưng chị cũng chẳng ngại bất cứ một viên đá răm, rãnh nước mưa hay cái ổ gà nào, đã thế lại còn tỏ ra rất khoái chí. Đúng là khi đã hứng thú rồi thì càng khó càng thấy hứng. Tay lái của chị khiến cả đoàn chúng tôi phải trầm trồ thán phục.

WP_20140121_009

Chị Hến đèo Chồng đi rất chuyên nghiệp

          Con đường dài quanh co được dải bởi 1 lớp đá đo bằng nắm đấm, đến nỗi 2 người chúng tôi nặng gần 1 tạ rưỡi ngồi trên xe máy mà vẫn nảy tưng tưng như ngồi trên lò xo. Nó cứ chạy vòng vo vắt vẻo từ ngọn núi này qua ngọn núi khác và ngày một cao lên làm cho cái thung lũng Tả Van mà chúng tôi vừa đi qua cứ lúc hiện lúc ẩn như một…nàng công chúa thẹn thùng. (Còn nếu nhìn từ phía thung lũng thì chúng tôi như những chú ngựa đã tìm đường lên trời bằng cách vòng vèo qua những ngọn núi cao vót…)

WP_20140121_013IMG_20140121_153639Những khúc cua đẹp

WP_20140121_014

          Sau gần 20km khủng khiếp đó, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến được Séo Mý Tỷ. Tôi gần như bị choáng ngợp trước vẻ đẹp hùng vỹ của cảnh quan nơi đây mà nói đúng hơn là trước một hồ lớn xanh biếc nằm giữa những chóp núi, không thể tưởng tượng ra ở độ cao như thế này mà lại có một hồ nước lớn đến vậy, nó còn to hơn Hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội. Thế nhưng sau một hồi mê mẩn với ấn tượng đầu tiên ấy, trong tíc tắc tôi bỗng nhận thấy ở đây có một cái gì đó khác, rất khác những bản khác của Sapa mà chưa thể nghĩ ra đó là gì…

WP_20140121_022

Một vẻ đẹp rất khác so với những bản làng Sapa

          Trong khi đoàn đi xe máy đang tận hưởng cảm giác hạnh phúc vì đã sắp tới nơi và tranh thủ chụp một vài bức ảnh thì cách đó không xa mọi người trên taxi đã xuống hết xe và tôi thấy bác tài xế đang hì hục…vá xăm. Đó có lẽ là lời chào đầu tiên của Séo…

IMG_20140121_115709

Lời chào của Séo – thủng xăm ô tô…

     Chúng tôi dừng xe tại sân trường tiểu học Tả Van – Phân hiệu Séo Mý Tỷ 1 sau khi đi đúng 1 vòng quanh bờ hồ. Trường nằm ở vị trí rất đẹp, tựa lưng vào núi quay mặt ra hồ, đặc biệt nó rất cao và thoáng nên qủa là một đài quan sát hoàn hảo ra toàn bản. Bên cạnh những phòng học có vẻ đã xuống cấp, tôi bị cuốn hút bởi chiếc trống trường, không phải chỉ vì những ý ức học trò bỗng ùa về mà còn vì chiếc trống này quá đặc biệt…một mặt bị rách hoàn toàn và mặt kia thì cũng chuẩn bị hỏng, thành trống bằng gỗ thì có vè cũng sắp mục cả. Tôi đang định đến gõ thử xem nó còn kêu được không thì thấy một bạn học sinh chạy đến đánh một hồi vang rền báo hiệu tập trung, à hóa ra nó vẫn “ngon” nhỉ – tôi nghĩ!

IMG_20140121_122900IMG_20140121_122336

Trường nằm ở một vị trí rất đẹp

IMG_20140121_123038

Cái trống trường kiên cường nhất tôi từng thấy

     Chúng tôi được chào đón rất ấm cúng và chân tình. Sau khi trưởng đoàn có vài lời phát biểu với thầy cô giáo và các em, cả đoàn cùng bắt tay vào công việc phân chia và trao quà. Vui nhất đoàn là mấy cô cậu bé mang trong mình 2 dòng máu được bố mẹ cho về Việt Nam chơi và đi làm từ thiện, nhìn các cô cậu háo hức phát những gói mỳ tôm và cẩn thận trao áo ấm cho các bạn vùng cao mà ai cũng cảm thấy ấm lòng.

IMG_20140121_125802IMG_20140121_124726

Bạn nào cũng có áo mớiIMG_20140121_124758

Cô bé chăm chú mặc áo ấm cho em

     Công việc diễn ra nhanh và trơn tru do có sự giúp đỡ nhiệt tình của các thầy cô giáo. Các em ai cũng có áo mới và những gói mỳ tôm mang về. Những nụ cười tươi hồn nhiên nở rộ trên môi các em và phụ huynh làm cả đoàn thấy vui theo. Dù chỉ là rất ít, nhưng đó cũng là những món quà ý nghĩa và xuất phát từ thâm tâm của chúng tôi. Xong xuôi cũng là đá quá trưa, chúng tôi được mời lại dùng cơm với các thầy cô tại trường luôn – một lời mời thân tình khó có thể khước từ, đây cũng là dịp để mọi người gần gũi nhau hơn, để chúng tôi được nghe những câu chuyện đời chuyện nghề của các thầy cô và những câu chuyện về cuộc sống của dân bản Séo này.

     Trong khi đợi các cô chuẩn bị cơm, tôi thấy một tốp thầy giáo, trong đó có 3 người rất trẻ, chắc chỉ hơn tôi 1,2 tuổi đang đứng nói chuyện ngoài sân trường, tôi liền tiến tới và bắt chuyện với các thầy. Tôi vô cùng bất ngờ và khâm phục khi biết các thầy trẻ kia mới lên đây nhận công tác và tất cả đều là tình nguyện, “vừa là chia sẻ với bà con vừa là thử thách bản thân em ạ” – một thầy giáo nói với tôi. Bất ngờ hơn khi tôi được người thầy lớn tuổi nhất ở đó tên Minh nhận ra sau gần 1 năm rưỡi vô tình biết nhau. Tôi thì vô tâm đến nỗi chẳng có một chút kí ức gì về thầy cả, chỉ biết nghe thầy kể lại là đã có lần anh em ngồi uống rượu với nhạu tại chính nhà thầy. À, hóa ra đó là lần tôi đi từ thiện cùng với đoàn của vợ thầy tại xã Lao Chải San. Đúng là những nhà giáo vùng cao, tình cảm và chân thành vô cùng, họ giữ gìn và trân trọng từng mối quan hệ dù là tình cờ nhất.

WP_20140121_046

Séo không có gì ngoài 1 cái lòng hồ mêng mông

     Tôi hỏi các thầy về cuộc sống dân bản, tất cả đều có vẻ trùng xuống. Thầy Minh bảo trước đây dân bản này cũng khá lắm, ruộng đồng nhiều, thảo quả nhiều nên cũng đủ ăn đủ sống, có nhà còn sắm được cả ti vi xe máy. Nhưng rồi người ta kéo đến xây đập thủy điện, phá tan hết ruộng bậc thang và mở rộng lòng hồ (Séo Trung Hồ) để tích nước. Mỗi nhà được bồi thường vài chục triệu, cũng có nhà nhiều ruộng thì được hơn trăm triệu. Nói đến đây tôi chợt nhận ra điều khác biệt mà tôi băn khoăn lúc nãy, đó chính là ruộng bậc thang. Ừ đúng rồi, nói đến Sapa là nói đến ruộng bậc thang, đi đến đâu người ta cũng bị hút mặt mởi những thửa ruộng bậc thang kỳ vỹ trải từ đỉnh núi xuống chân núi, từ núi này sang núi nọ – đó âu cũng là một phần truyền thống và là phần thiết yếu của cuộc sống người Mông, vậy mà ở đây…

          Thầy Minh nói tiếp, bản Séo này có 84 hộ thì đa phần là giờ hết ruộng, có nhà nào biết tính toán hơn thì đi mua ruộng ở bản khác để làm nhưng mà cũng phải đi xa lắm, vì xung quanh đây toàn núi cao làm gì có chỗ nào canh tác được nữa đâu. “Có điện để làm gì cơ chứ khi mà ruộng chẳng có để trống lúa” – thầy thở dài và lắc đầu chán ngán…Tôi đang định hỏi về thảo quả – nguồn thu nhập chính của anh em người Mông thì thầy giáo trẻ góp lời:

     – Đã thế lại còn trận tuyết vừa rồi nữa chứ, còn tí nương thảo quả coi như cũng mất nốt, tuyết rơi dày và trong nhiều ngày liên tiếp thế thì cây cổ thụ khéo cũng đỗ chứ đừng nói là thảo quả. Mà thảo quả muốn canh tác lại thì chí ít cũng phải mất 3 năm với điều kiện thời tiết tốt…thầy chốt lại và đưa mắt về dãy núi bên kia lòng hồ…

Tôi buột miệng hỏi: “Vậy bây giờ người dân sống bằng gì hả các anh?”. Thấy mọi người im lặng, tôi đang tính hỏi qua chuyện khác thì thầy Minh đáp:

     – Giờ một vài nhà đi làm ruộng xa thì vẫn có lúa để ăn, một vài nhà vẫn còn tiền đền bù để ăn dần còn lại thì họ tiêu hết rồi, giờ em cứ thử lên ngôi nhà kia xem (thầy chỉ về phía ngôi nhà nằm ngay đối diện cổng trường), chẳng còn gì cả, có lúc họ phải ăn ngô để sống qua ngày đấy, tiền hỗ trợ chính sách 135 cũng chẳng được bao nhiêu.

IMG_20140121_131039

84 hộ dân ở lưng chứng núi xung quanh hồ đã không còn ruộng canh tác

      -Em nghe nói có dự án xây dựng du lịch sinh thái ở trong này mà, chắc người dân sẽ bớt khổ hơn – Tôi hỏi.

      – Chẳng biết đến bao giờ nữa em ạ, có nhiều hộ chắc sẽ không đợi được đến lúc đó đâu.  Mới cả mở du lịch thì tiền vào túi người ta chứ người dân thì được gì, cùng lắm lại đi bám khác như ở ngoài Sapa thôi.

       – Vậy có cách nào để giúp họ không các anh? Chẳng lẽ cứ để thế?

      – Cái này thì bọn anh cũng chịu, lại phải hỏi mấy bác lãnh đạo ấy. Bọn anh thì chỉ có thể giúp cái chữ cho bọn trẻ thôi, thỉnh thoảng đón được đoàn từ thiện nào như bọn em thì chúng nó lại có thêm ít quần áo mới và bánh kẹo để ăn thôi. Lực bất tòng tâm em ạ!

Tôi cũng chẳng nói được gì nữa, mà cũng chẳng biết làm sao. Tất cả đều im lặng và nhìn về phía bên bờ hồ. Bốn chữ: “Lực bất tòng tâm” của thầy Minh cứ thế văng vẳng trong đầu tôi…

IMG_20140121_144831

Điểm trường Séo 2 được dựng tạm bằng những tấm tôn đỏ

Chúng tôi rời Séo 1 sau bữa cơm ấm cúng cùng các thầy cô để đến điểm trường Séo 2 nằm bên này bờ hồ trước khi quay về Sapa. Tại điểm trường dựng tạm từ những tấm tôn đỏ này, chị Hến bắt gặp một khuôn mặt bé gái mà trong suốt quãng thời gian sau này chị luôn hỏi chúng tôi về khả năng có thể nhận bé làm con nuôi được không. Đó là một khuôn mặt sáng sủa, dễ mến với đôi mắt trong vắt trên cặp má ửng hồng vì khí hậu vùng cao. Tôi thì bắt gặp một cậu bé học sinh lớp 4 vô cùng nhanh nhẹn và thông minh, tôi đố con một vài bài toán và biết rằng đây chắc chắn sẽ là một tài năng nếu được đầu tư, tôi lại nghĩ giá mà mình có khả năng và điều kiện hơn để góp một phần công sức vun xới cho những tài năng như con thì tốt biết mấy. Chi hy vọng rằng với những trái tim tâm huyết của các thầy cô nơi đây và sự cố gắng của bản thân, con sẽ vượt qua mọi thử thách, mọi khó khăn về hoàn cảnh gia đình để vươn lên… Và hy vọng rằng sẽ có thêm nhiều vòng tay rộng mở và những tấm lòng nhân ái đến giúp đỡ để những tài năng như con sẽ không bao giờ bị dập tắt.

Cố gắng lên con nhé! Cố gắng lên Séo nhé!

IMG_20140121_145754

Cố gắng lên Séo nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.