Những nụ cười đầu hè (4/2014)


 Chuyện từ Sín Chải
– Ms. Lân (https://www.facebook.com/lapromesse.mar) –
Tôi kể bạn nghe chuyện Sín chải hôm qua
Về những con đường dốc leo khúc khuỷu
Những ngày hoa rừng điểm tô dọc sườn núi
Về những mái nhà, những đứa trẻ chưa quen.
Có thầy giáo dưới xuôi nhớ các em
Nhớ bản làng, nương ngô, con suối
Lại chiếc ba lô, chuyến xe đêm cũng tới
Hạnh phúc vỡ òa nghe tiếng gọi “thầy ơi”
Tôi được quen giữa núi rừng chơi vơi
Lớp học nhỏ với học sinh không cùng tuổi
Đứa mới lên năm còn thò lò mũi
Đứa đã mười nhưng bé con con
Thằng bé ba tuổi đôi mắt tròn
Mặt nhem nhuốc quần đâu chẳng thấy.

Thầy bắt nhịp, lũ trẻ vang bài hát
“Bốn phương trời ta về đây chung vui”
Các em hát, thầy mãn nguyện mỉm cười
Tôi cũng thấy trong lòng mình ấm áp.
Những đứa trẻ lại vô tư ríu rít
Cả kinh lẫn với tiếng người Mông
Niềm vui sướng rõ trên má ửng hồng

Được thầy cô tặng cho quần áo mới.
Theo lũ trẻ, chúng tôi cùng lên núi
Núi xanh ngàn cho lớp học dựa lưng
Cho lũ trẻ thỏa sức vẫy vùng
Cho chúng tôi những phút tuyệt vời chưa từng có.
Lên núi rồi, ta lại cùng xuống suối
Dắt tay nhau chuyện trò dọc đường đi
Lát lại hỏi “thế cô tên là gì”
Để sau này cô về xuôi con sẽ nhớ.
Hai bên đường hoa rừng đua nhau nở
Các bạn gái kết vòng hoa tặng cô
Các bạn nam hái quả từ bao giờ
Bàn tay nhỏ xòa ra “mời cô ạ”

Suối đây rồi, mùa này nước cạn quá
Lũ trẻ đằm mình thỏa sức cười ha ha
Tắm cho trẻ, chúng tôi cười hiền hòa
Nhìn thiên thần tươi xinh trong nắng sớm.
Trở về bản, nắng chiều buông cũng muộn
Lũ trẻ vui đùa bên lớp học thân quen
Anh người Mông giúp chúng tôi mắc đèn
Chuẩn bị cơm chiều đãi khách xuôi quý lắm.
Xôi đã nấu, rau cũng vừa bắc xuống
Ngọn măng rừng, thịt lợn nhà vẫn nuôi
Chén rượu nồng nhấp môi cũng ấm rồi
Bữa cơm người Mông ngon đến lạ.

Thời gian như con ngựa rừng chạy nhanh quá
Đã đến lúc cả đoàn phải về xuôi
Thầy lại hát, lũ trẻ mắt sáng ngời
Thầy dặn dò, hô thật vang “nhớ ạ!”
Chia tay nào, ai cũng trông buồn quá
Vẫy tay chào, lũ trẻ nhìn theo xa
Sau lưng mờ dần những ngôi nhà
Có người lớn cũng đang chờ trực khóc.
Sín Chải – tháng tư, không hẹn trước
Từ xa lạ rồi bỗng thành thân quen
Một ngày nào đó, tôi sẽ trở lại tìm
Nụ cười thơ ngây của những thiên thần nhỏ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.