Sín Chải Mậu Tuất 2018


Đã sang năm thứ 7 gắn bó với Sín Chải, theo quy luật thường tình của cuộc sống, mọi thứ đều đã, đang và sẽ thay đổi… 1. Thay đổi của cả bản: Sín Chải bắt đầu cho thấy một sự thật “đau lòng” mà rất nhiều người không muốn, đó là chuẩn bị bịĐọc tiếp “Sín Chải Mậu Tuất 2018”

AUR – VIÊN NGỌC ẨN GIỮA NÚI RỪNG TRƯỜNG SƠN


Khi những ngôi nhà ngay ngắn, nhỏ nhắn bên kia con suối hiện ra trước mặt, chẳng ai trong chúng tôi còn kịp nghĩ về những khó khăn của chặng đường gần 20km băng rừng  vượt suối mà mình vừa trải qua nữa, mà tất cả chỉ còn biết reo lên vui sướng. Tháo giàyĐọc tiếp “AUR – VIÊN NGỌC ẨN GIỮA NÚI RỪNG TRƯỜNG SƠN”

SAU NHỮNG LẦN CHIA TAY


“Bác Chư câm của em mới mất rồi thầy ạ! Hôm bác mất Cô giáo không cho em về.” – Lù vừa nói vừa rơm rớm nước mắt khi gặp lại thầy ở sân trường. Tính nhìn thấy thầy cũng liền chạy ra nắm chặt lấy tay rồi khuôn mặt trở nên buồn thiu, hình nhưĐọc tiếp “SAU NHỮNG LẦN CHIA TAY”

Tiến Quân Ca – Quốc Ca Nước CHXHCN Việt Nam (6/2014)


Chỉ với một lá cờ Tổ Quốc tung bay và những nụ cười hồn nhiên của các thiên thần nhỏ ở Sín Chải cùng đạo cụ là chiếc điện thoại di động, chúng tôi đã ghi lại những hình ảnh nghộ nghĩnh nhất những cũng không kém phần trang nghiêm của các bé khi hátĐọc tiếp “Tiến Quân Ca – Quốc Ca Nước CHXHCN Việt Nam (6/2014)”

Những nụ cười đầu hè (4/2014)


 Chuyện từ Sín Chải – Ms. Lân (https://www.facebook.com/lapromesse.mar) – Tôi kể bạn nghe chuyện Sín chải hôm qua Về những con đường dốc leo khúc khuỷu Những ngày hoa rừng điểm tô dọc sườn núi Về những mái nhà, những đứa trẻ chưa quen. Có thầy giáo dưới xuôi nhớ các em Nhớ bản làng,Đọc tiếp “Những nụ cười đầu hè (4/2014)”

XUÂN YÊU THƯƠNG (1/2014)


Một cái Tết nữa lại sắp đến với thiên đường của miền Bắc sau những tàn phá khốc liệt của thiên nhiên trong suốt thời gian qua. Nhưng không vì thế mà anh em H’mong và đặc biệt là lũ trẻ mất đi niềm háo hức và sự hy vọng vào những ngày vui nhất,Đọc tiếp “XUÂN YÊU THƯƠNG (1/2014)”

VÀNG A CHIM!


Dù đã rất cố gắng chăm sóc chú chim sâu non được học trò bắt được tặng, nhưng cuối cùng mấy thầy trò vẫn phải ngậm ngùi buồn bã tiễn chú ra đi vì cơn lạnh cắt da cắt thịt và vì chú không chịu ăn uống gì suốt hai ngày…